Bé tô ông mặt trời MÀU ĐEN

 

 

Trong một lớp học mầm non, cô giáo Yoko cho các bé 4 tuổi vẽ ông mắt trời bằng những cọ màu xinh xắn. Trong khi các bạn nhỏ khác trong lớp vẽ và tô ông mặt trời màu đỏ, màu cam hay màu vàng thì cô bé Mochi lại vẽ và tô ông mặt trời MÀU ĐEN.

Cả lớp bàn tán sôi nổi về bức tranh đó. Aki thì kêu lên:
- Sao mặt trời lại màu đen được chứ? Mặt trời là phải màu vàng.
- Đúng rồi, hoặc màu đỏ như lúc hoàng hôn ấy. Mẹ tớ bảo thế mà. - Taro thêm vao
Cô giáo Yoko ra dấu im lặng rồi đến bên Mochi và nhẹ nhàng hỏi:
- Sao mặt trời của con không phải là màu vàng, cam hay đỏ mà lại là màu đen vậy Mochi?

 

 

Cô bé nhoẻn cười, chớp chớp mắt và trả lời:
- Vì hôm nay trời mưa nên mặt trời màu đen cô ạ. ^^
Cả lớp ồ lên, ngạc nhiên trước lý giải của Mochi. Còn cô giáo Yoko thì mỉm cười, xoa đầu Mochi và nói:
- Các con, mặt trời không chỉ có màu vàng lúc ban trưa. Màu cam/đỏ lúc hoàng hôn, bình minh. Mà mặt trời còn có màu đen lúc trời mưa, tối sầm như Mochi nói. 
- Và màu xanh lúc bị bệnh nữa phải không cô? - Hugo kêu lên!
- Đúng vậy, mặt trời có rất nhiều màu và cũng có nhiều dáng hình. Tròn xoe khi cười này, mặt méo khi bị tét đòn này... Các con hãy cứ thoải mái tưởng tượng và vẽ, tô màu theo ý các con nhé!
Và sau ngày hôm đó, trên tấm bảng treo tranh của lớp Mochi, mặt trời có rất nhiều khuôn mặt và màu sắc thật sinh động đấy!

 Đó là một câu chuyện khá hay mà ad mới đọc được. Trí tưởng tượng của con trẻ vô cùng phong phú và bất tận. Điều đó người làm cha làm mẹ nào hầu như cũng hiểu. Thế nhưng bao nhiêu người trong chúng ta từ việc HIỂU để HÀNG ĐỘNG đúng? Chúng ta có đủ kiên nhẫn và tinh tế như cô giáo Yoko để nhẹ nhàng hỏi và lắng nghe lý do của cô bé Mochi? Hay chúng ta lại luôn áp đặt trẻ phải nhìn sự vật theo con mắt, góc nhìn (khô khan của mình) để rồi vô tình "giết" đi sự sáng tạo của con trẻ?

"Giọt sương đầu chiếc lá
Ai cũng thấy lung linh
Nhưng chỉ trong mắt bé
Mới có cả hành tinh" (Nguyễn Thế Hoàng Linh)

TAGS :

Viết bình luận